Hôm nay: 25/04/2014
 
Trang chủ
Kỳ II: Bình minh trên biển In
Người viết: Lý Hà Thao   
16/05/2007
Image
Đảo Nam Yết nhìn từ xa. (Ảnh: Hoàng Vũ)
Sáng 16-4. Trời vừa sáng rõ, cánh phóng viên báo chí kéo nhau lên boong tàu HQ 996 ngắm cảnh bình minh trên biển. Anh em ở các đài truyền hình vác theo máy quay, chân máy khá lỉnh kỉnh. Cánh báo viết chúng tôi trông gọn nhẹ hơn với những chiếc máy chụp hình kỹ thuật số nhỏ nhẹ như gói thuốc lá. Riêng tôi cứ vung tay, bước đi thoải mái. Thực ra, tôi cũng đang tròn mắt mà ghi hình, căng tai mà ghi âm vào cái bộ nhớ cuối thế hệ 5X không còn nhạy nữa. Việc chụp hình bằng máy đã có Hoàng Vũ, một mình lia hai chiếc khá hiện đại.

Bầu trời rất trong và xanh. Nước biển đã đổi màu từ lúc nào mà chúng tôi không hay. Ở những vùng nước nông khoảng 100m, màu nước xanh như cẩm thạch nhưng ở độ sâu 500-1.000m trở lên thì nước cứ xanh đen như mực Cửu Long. Trời yên biển lặng. Thời tiết như thế này là tuyệt đẹp cho những người đi biển. Thiếu tá Lê Hải Sơn, Thuyền trưởng của tàu cho biết: “Tàu đang đi ở vùng nước sâu cả ngàn mét. Tháng 4, tháng 5 là hai tháng có thời tiết thuận lợi nhất trong năm cho tàu đi Trường Sa. Những tháng khác, sóng lớn, đánh ướt cả mạn tàu. Thậm chí, nhiều khi tàu không thể cho xuồng cập vào đảo được.”

Tôi thầm cám ơn trời, biển và tòa soạn đã cho tôi chuyến đi này. Tôi rất tâm đắc với lời tâm sự của Bí thư Tỉnh đoàn Lâm Đồng Trần Văn Hiệp: “Tôi có thể một mình đi công tác, đi du lịch ở nhiều nước. Nhưng với Trường Sa nếu không có chuyến đi này thì có lẽ cả đời khó mà đặt chân đến được!”

Mặt trời tròn và đỏ rực trông như một vòng hồng tâm khổng lồ đã hiện ra nơi chân sóng. Con tàu cứ nhằm thẳng vòng hồng tâm ấy mà lao thẳng tới như một mũi tên. Mặt trời lên cao hơn, sáng hơn, giống như một chiếc đèn pha quét xuống mặt biển luồng ánh sáng. Con tàu cứ theo “con đường ánh sáng” ấy thẳng hướng tới Trường Sa.

Đứng trên boong tàu, bằng mắt thường nhìn ra bốn phía xung quanh, tôi thấy chân trời là một vòng tròn khép kín mà cái tâm là con tàu, nơi tôi đang đứng. Tôi mặc sức phóng tầm mắt giữa bao la trời nước mà chẳng có vật gì che khuất. Thượng tá Lê Xuân Thủy, Phó Tham mưu trưởng Vùng 4, nói: “Trời quang mây tạnh như vầy tầm nhìn xa trên biển bằng mắt thường đạt tới 20-30 km.”

Ở giữa biển cả mênh mông, tôi chợt “ngộ” ra một điều rằng sinh mạng mình, cái “thằng tôi” quá nhỏ bé, chẳng bằng một con tép, con tôm. Nếu bây giờ mà có ai tóm lấy tôi, quăng cái vèo xuống biển này thì tôi sẽ tan biến nhanh hơn một hạt muối.

Một con cá nhỏ vô danh phóng lên khỏi mặt nước bên mạn tàu. Một đôi cánh hải âu chao lượn trước mũi tàu. Trông chúng thật an nhiên, tự tại và hạnh phúc! Ngẫm lại mình thấy sao tội nghiệp quá với một kiếp người đầy “hỉ nộ ái ố”. Chắc có người sẽ bảo: “Thằng chả nói dóc. Hắn đâu phải là cá, là hải âu mà biết chúng hạnh phúc.” Vậy thì tôi xin mượn lời Trang Tử thưa rằng: “Ai đó ơi! Người đâu phải là ta mà biết ta biết cá, biết hải âu hạnh phúc! Đó là chưa kể đến yếu tố chúng đang được tự do tung tăng bay lượn trong biển trời của Tổ quốc của tôi đấy nhé!”

6 giờ sáng ngày 17-4. Tàu thông báo, chúng tôi còn cách đảo Nam Yết 89 hải lý (160km). Dự kiến tàu sẽ tới và thả neo ngoài đảo vào lúc 15 giờ. Tàu sẽ ưu tiên những chuyến xuồng đầu tiên để chở quà và nhà báo lên đảo, các đại biểu lên sau. Riêng ở đảo Nam Yết, văn công và nhà báo sẽ ngủ trên đảo, đại biểu ngủ dưới tàu và lên đảo vào sáng hôm sau. Đạo diễn Thanh Sơn, phóng viên Hoàng Vũ, tôi và một số nhà báo khác cùng đoàn văn công sẽ lên đảo ở chuyến xuồng thứ ba. Chúng tôi càng nao nức chờ đợi giây phút đặt chân lên hòn đảo đầu tiên. Ai cũng sắp xếp lại đồ dùng cá nhân, chỉ đem theo lên đảo những thứ thật cần thiết. Bí thư Tỉnh đoàn Phan Văn Mãi sắp xếp, phân chia hơn 300 lá thư của các em học sinh và tuổi trẻ Bến Tre gửi các chiến sĩ Trường Sa thành nhiều phần, tương ứng với các đảo mà đoàn sẽ đến thăm. Phần quà của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân Bến Tre gửi tặng các chiến sĩ Trường Sa gồm có TV, micro trị giá 38,5 triệu đồng sẽ được các thủy thủ chuyển bằng xuồng lên từng đảo để đại biểu trao tặng tận tay các chiến sĩ.

Sáng nay tôi tranh thủ đi giặt đồ. Ở trên tàu có nước ngọt, xà bông để tắm giặt đầy đủ. Đã lâu lắm rồi, ở nhà mình dù giàu hay nghèo, tôi cũng đã quen cái thói “một mình một cõi”, muốn tắm, muốn giặt giờ nào cũng được. Bây giờ ở trên con tàu mà có tới 200 người như vầy cũng là dịp luyện tập tính kiên nhẫn đứng xếp hàng và tận dụng “khoảng trống hiếm hoi” ngay khi có thể. Tôi đem đồ lên phơi trên boong dâng. Ở đây đồ phơi thật mau khô và thơm phức nắng gió biển Đông.

11giờ 30. Tàu chạy qua đảo Đá Lớn. Từ xa, chúng tôi thấy tòa nhà của các chiến sĩ giữ đảo trông như một lô cốt nổi bật trên nền nước biển xanh ngắt. Đại tá Nguyễn Văn Liên cho biết đảo Đá Lớn là một bãi san hô ngầm, gồm 3 khu vực A, B, C, dài hơn 10km.

13 giờ 30. Tàu đi ngang qua bãi san hô ngầm Ga Ven do Trung Quốc chiếm đóng. Nhìn từ xa nhưng chúng tôi vẫn thấy rõ những những tòa biu-đinh đồ sộ, bên cạnh có tàu chiến giương cao nòng pháo canh giữ. Đại tá Nguyễn Văn Lăng, Chính ủy BCHQS tỉnh thốt lên: “Đau quá! Đau quá!”

14 giờ 30. Tàu cách đảo Nam Yết khoảng 5km. Đảo hiện ra như một viên ngọc bích khổng lồ với màu xanh của cây cối. Xung quanh đảo được viền bởi dải cát sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Những con cá heo nhào lộn trên mặt biển phía bên phải mạn tàu. Từng đàn cá chuồn bay vèo vèo như chào đón con tàu và đoàn chúng tôi.

15 giờ. Tàu kéo một hồi còi dài chào đảo Nam Yết, thả neo cách cầu tàu khoảng 300m. Cây trên đảo mà chúng tôi đứng trên tàu nhìn thấy nhiều nhất, rõ nhất là dừa. Mới xa đất liền có 53 tiếng đồng hồ nhưng khi vừa nhìn thấy dừa, lòng dạ tôi sao đã bồi hồi nhớ Bến Tre đến vậy! Càng ngẫm nghĩ tôi càng cảm phục các chiến sĩ Trường Sa biết bao! Các anh phải nén đi nỗi nhớ đất liền để canh giữ biển, đảo hàng năm trời mới được về!

 

Kỳ tới: ĐẢO NAM YẾT ANH HÙNG RỢP BÓNG DỪA XANH

 
< Trước   Tiếp >
Advertisement

Tìm kiếm

Advertisement
Advertisement

Liên kết website

 
Advertisement
Advertisement