|
TRUYỆN TRẠNG ANH HỌC TRÒ THÔNG MINH |
|
|
Một vị quan đang trên đường kinh lý, chợt có người lính chạy
lại trước ngựa và thưa:- Bẩm quan, có một đống rơm lớn
nằm ở giữa đường, ngựa quan không qua được vì có một người nằm ngủ trên
đó. Vị quan lại gần, bắt quân lính đánh thức người kia dậy. Thấy
mặt mũi anh ta sáng sủa lại tự xưng là học trò, vị quan bèn
biểu: - Tội nhà ngươi đáng chết, lẽ ra ngươi phải dẹp đống rơm cho
ngựa và lính của ta đi, nhưng thôi, ta ra một câu đối, nếu ngươi đối đặng thì ta
sẽ tha tội và ta sẽ cho ngựa xuống ruộng đi tránh. Anh học trò đứng dậy, khép vạt áo đứng chờ. Vị quan ngồi trên
lưng ngựa ngửa mặt lên đọc: - Chín tầng thiên tử đội trên
trời. Như chẳng cần suy nghĩ, anh học trò chỉ tay vào đống rơm anh ta
vừa nằm, đọc luôn: - Ba vạn anh hùng đèn xuống đất. Dù thua cuộc, vị quan cũng phải thầm nghĩ rằng câu đối của anh
học trò rất chỉnh cả lời lẫn ý lại còn mang khẩu khí can trường, quả là người
thông minh. Thế là vị quan đành cho ngựa bước xuống ruộng để tránh đống rơm, còn
anh học trò sau đó, đi luôn một mạch, không ngó lại.
|