|
Một anh nông dân ở làng nọ có
hai vợ. Do khéo đối xử và sắp xếp việc nhà, việc cửa, nên nhìn bề ngoài người ta
thấy gia đình anh tương đối thuận hòa, yên ổn. Thế nhưng, chuyện chồng chung
không ai dễ chịu ai. Về mặt tâm lý, anh chồng vẫn nể sợ người vợ cả, trong khi
tình cảm yêu thương thì lại nghiêng về người vợ nhỏ nhiều hơn, bởi lẽ ngoài sức
trẻ trung, và chút ít nhan sắc, chị ta còn là con gái của một ông đồ hay chữ
nhất vùng. Một chiều nọ, nhân buổi rảnh rỗi việc đồng áng, ba vợ chồng
ngồi bàn chuyện. Nhân không khí vui vẻ, cởi mở, anh chồng đưa ra đề nghị: Anh ta
ra một câu đối, nếu ai đối được thì tối nay, anh sẽ "vô buồng" người ấy. Cả hai
bà vợ đều đồng thanh tán thành. Anh chồng bèn đọc: - Vợ cả vợ hai, hai vợ đều là vợ cả Cô vợ nhỏ khiêm tốn nhường lời cho người vợ cả đối trước. Suy
nghĩ một hồi, chị vợ lớn lắc đầu: Thôi dì Hai nó nói trước đi!
Người vợ nhỏ bèn ứng khẩu đáp: - Còn
dòng, con giống, giống con mới thiệt con dòng.
Câu đối khá chỉnh. Anh chồng vỗ đùi khen hay. Nhưng chưa dứt
lời, thì bà vợ lớn mới nổi "máu Hoạn Thư", đứng dậy túm lấy áo ông chồng, xỉa
xói: - Thôi, tui biết tỏng cái mẹo của các người rồi, đừng giả vờ
qua mắt tui, để tối vô buồng “con mẻ” chớ gì. Tui nói cho mà biết, tui mới là vợ
chánh, mọi quyền hành ở nhà nầy đều do tui, tui chưa ưng thuận thì ông đừng hòng
bước qua khỏi cửa buồng của dì ấy, chớ đừng nói “ cả hai đều là vợ cả" nhen! Ông
nghe rõ chưa?
Anh chồng đang hứng, bỗng yểu xìu một cách thảm
hại.
|