Hôm nay: 22/10/2014
 
Trang chủ arrow Tin tức - Sự kiện arrow Xã hội arrow Nguyễn Hoàng Phước và lời ca không tuyệt vọng

Thủ tục hành chính

Cấp tỉnh, huyện, xã
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement
Advertisement

Thông tin website

    Khách đang xem: 5

Lượt truy cập

mod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_countermod_icbtvisit_counter
Nguyễn Hoàng Phước và lời ca không tuyệt vọng In
Người viết: Phan Lữ Hoàng Hà   
06/03/2007
Image
Em Nguyễn Hoàng Phước sau chuyến đi Pháp trở về
Một ngày đầu năm mới, sau chuyến đi Pháp trở về, cậu học trò khiếm thị Nguyễn Hoàng Phước tìm đến nhà thăm ông Lê Huỳnh – người mà em hằng kính trọng và gọi bằng Ba Năm. Em Phước kể cho ông Lê Huỳnh và tôi nghe về những ngày em được sống, sinh hoạt và giao lưu văn nghệ trong vòng tay yêu thương, sẻ chia của các thành viên thuộc Hội Trẻ em nạn nhân chất độc da cam tại Pháp.

Nơi mái ấm tình người

 

Nguyễn Hoàng Phước sinh năm 1981, quê ở xã Long Thới, huyện Chợ Lách, trong một gia đình rất nghèo. Gia đình em có 9 anh chị em nhưng bốn người đã mất từ hồi nhỏ, Phước là đứa con sinh đôi cùng với người em trai Nguyễn Hoàng Hải. Khi chào đời, trong khi em Hải không mang một khuyết tật nào thì ngược lại, Phước bị mù bẩm sinh. Ngày ấy, cha mẹ Phước đau xót lắm!

 

Năm 1993, lúc Phước 12 tuổi, qua giới thiệu của Hội Phụ Nữ huyện Chợ Lách, Phước được nhận vào Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre. Tại đây, Phước bắt đầu học lớp 1 và đến năm 2002, Phước tốt nghiệp trung học cơ sở. Dù mù cả đôi mắt, nhưng Phước rất siêng năng, ham học, em tiếp tục phấn đấu học tập và đã đạt được mơ ước của mình là tốt nghiệp bậc trung học phổ thông năm học 2005-2006. Hiện nay, sau khi tốt nghiệp THPT, Phước được giữ lại trường phụ trách các hoạt động văn nghệ. Còn lớp đàn anh, đàn chị của Phước như em Khang, em Thủy chẳng hạn, các em cũng là trẻ khuyết tật như Phước, xuất thân từ Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre, nay đã học xong bậc đại học và trở thành những giáo viên, giảng viên.

 

Tôi còn nhớ khoảng năm 1994, khi ông Lê Huỳnh (nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Bến Tre) đến thăm Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre, ông gặp cháu Phước ở đó. Dù lúc này Phước mới 13 tuổi, nhưng ông thấy cháu Phước thổi tiêu và đánh đàn ghita cổ rất hay, chẳng khác những người chuyên nghiệp. Từ một tài năng đang ló dạng như thế, ông đã ôm Phước vào lòng và nói với cháu Phước rằng, cháu nên chọn âm nhạc là hướng đi cho tương lai của mình.

 

Quả vậy, với tài năng âm nhạc đặc biệt ở mình, Phước cùng những người bạn khác ở Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre đã giành được huy chương vàng tại Hội thi Thể Thao & Văn Nghệ người khuyết tật toàn quốc tổ chức tại Hà Nội năm 1997 cùng bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, bằng khen của Bộ Lao động, Thương binh & Xã hội. Lúc này, Phước mới 16 tuổi. Em Phước tâm sự: “Cũng nhờ dịp đi ra Hà Nội lãnh huy chương nên em mới có điều kiện đi viếng lăng Bác Hồ. Vào lăng thăm Bác Hồ, em có thấy gì đâu (mắt mù mà!), song trong sâu thẳm của không gian vô hình đó, em vẫn nhận ra được điều gì đó rất đỗi thiêng liêng. Và, khi mò mẫm bước ra khỏi lăng Bác, em càng xúc động hơn vì biết mình là người mù, ở tuốt xa trong miền Nam vậy mà vẫn được ra tận Hà Nội để vào lăng thăm Bác, thăm đến hai lần.”

 

Ngân xa tiếng đàn, lời ca

 

Qua sự đỡ đầu của cô Bích Loan (người Thanh Hóa, có chồng quê Bến Tre), Việt kiều Pháp và là thành viên của Hội Trẻ em nạn nhân chất độc da cam tại Pháp, em Phước và nhiều trẻ khuyết tật khác tại Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre được nhận học bổng của Hội này từ năm 2005, riêng Phước là 90 Euro/năm. Tình yêu thương, sự đùm bọc của Hội Trẻ em nạn nhân chất độc da cam của Pháp dành cho Phước và trẻ em nạn nhân chất độc da cam ở Bến Tre nói chung, chưa dừng lại ở đó. Những ngày đầu tháng 11-2006, Phước được Hội mời sang Pháp 2 tháng để sinh hoạt, giao lưu văn nghệ với nhiều giới tại miền Nam nước Pháp. Tại đây, Phước được gửi sống chung với những thành viên của Hội như người trong gia đình. Em Phước nói, khi sang Pháp, đến ở chung với một gia đình nào đó, thường chỉ nhờ người nhà chỉ dẫn “đường đi, nước bước” một lần, sau đó là em tự lực. Thấy vậy, người ta rất thương.

 

Em Phước kể tiếp: “Tại mỗi buổi giao lưu văn nghệ ở Pháp, các cô, chú ở bển đều nói là có trương hình của em rất lớn ở phía trước nơi em sẽ diễn. Còn không khí mà em cảm nhận ra được tại các buổi em diễn là luôn đông đúc người xem, khi thì mọi người im phăng phắc lắng nghe, khi thì tiếng vỗ tay òa lên để khích lệ, khen tặng mình. “Qua bên ấy Phước đàn, ca những bài hát nào?” – tôi hỏi. “Tôi ơi đừng tuyệt vọng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Em không biết một bài hát nói về nạn nhân chất độc da cam của nhạc sĩ Thế Hiển và dân ca như Lý Cái Mơn, Dạ cổ hoài lang,” Phước nói, rồi cho biết thêm: “Số tiền thu được từ các buổi do em biểu diễn văn nghệ, Hội Trẻ em nạn nhân chất độc da cam của Pháp tặng lại hết cho em là 800 euro, gửi riêng cho gia đình em 200 Euro. Ngoài ra, Hội cũng gửi giúp Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre 2.300 Euro để tu sửa trường lớp và cấp học bổng cho các bạn.”

 

Em Phước lấy ra cho tôi xem chiếc kèn saxophone, và nói: “Chiếc kèn này là của bác Nguyễn Nhơn Quang, một Việt kiều tại Pháp tặng cho em. Những ngày sống chung tại gia đình của bác Quang, anh Mẫn, con trai của bác hướng dẫn em sử dụng thử loại kèn này và chỉ qua một vài lần hướng dẫn, em đã thổi được kèn saxophone. Bác Quang khen, và để khuyến khích em, bác đã tặng cho em chiếc kèn hiệu Yamaha còn mới cáu này.”

 

Em Phước nói tiếp: “Khi nhận chiếc kèn trên tay em bỗng nhớ về Việt Nam và nhớ Ba Năm (ông Lê Huỳnh) rất nhiều bởi trước đây, mỗi lần gặp em, Ba Năm đều khuyên em là nên chọn hướng đi cho tương lai của mình bằng con đường âm nhạc. Giờ đây, ngay trong tay của em đã có được một nhạc cụ mà em hằng mơ ước, đây là điều kiện lý tưởng sẽ giúp em trong phát triển chơi kèn.”

 

Trong năm 2007 này, em Phước quyết tâm thi vào Trường Trung cấp Âm nhạc cổ truyền dân tộc tại TP. HCM và nếu được học tại đây, em mong ước được gặp nghệ sĩ kèn saxophone tài danh Trần Mạnh Tuấn để xin thọ giáo, em Phước nao nức nói. Riêng tôi, tôi cầu chúc cho cậu học sinh khiếm thị nhưng tiềm tàng nhiều tài năng về âm nhạc sẽ thành công và toại nguyện với những gì em đang ấp ủ.

 
< Trước   Tiếp >
Advertisement

Tìm kiếm

Tin vắn

Nhằm giúp cho các em học sinh nghèo, nhà ở xa học 2 buổi/ngày có bữa cơm trưa, Hội Chữ thập đỏ huyện vừa thành lập bếp ăn tình thương tại Trường THPT Trần Văn Ơn. Bếp ăn hoạt động 3 ngày/tuần, mỗi ngày 40 khẩu phần ăn, khoảng 10.000 đồng/khẩu phần, kinh phí do Hội Chữ thập đỏ huyện vận động các mạnh thường quân hỗ trợ. Ăn xong các em tự dọn dẹp vệ sinh gọn gàng. Thời gian tới,  Hội Chữ thập đỏ huyện sẽ tiếp tục vận động các mạnh thường quân để có kinh phí tăng thêm khẩu phần ăn cho các em. (Hoàng Loan)

 

Ngày 3/10/2014, Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Thạnh Phú phối hợp với Hội Khuyến học huyện tổ chức tặng quà cho 100 em học sinh nghèo học giỏi của các trường THCS Thới Thạnh, Phú Khánh, Hoà Lợi, An Điền và An Nhơn. Mỗi phần quà, gồm 1 cái cặp và 10 quyển tập trị giá 190.000 đồng. Tổng trị giá quà tặng là gần 20 triệu đồng do Hội Khuyến học huyện vận động Ngân hàng Việt Nam chi nhánh Bến Tre và Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á Châu hỗ trợ. (Văn Minh)  

 

Sáng ngày 02/10/2014, tại Bệnh viện Đa khoa huyện Bình Đại, Huyện đoàn Bình Đại phối hợp với Hội Chữ thập đỏ huyện và Bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu tổ chức tiếp nhận máu đợt 6 năm 2014 do cán bộ, đoàn viên, hội viên, thanh niên trong huyện hiến. Có 178 cán bộ, đoàn viên, hội viên và thanh niên đăng ký tham gia hiến máu đợt này và đã hiến được 165 đơn vị máu. (Tấn Lộc)

 
Advertisement
Advertisement
Advertisement

Liên kết website

Advertisement